Friday, 30 June 2017

Sử Việt 12 khúc tráng ca

Tôi rất hâm mộ trang "X-file history" của anh Dũng Phan và anh Sơn Lê. Hai anh đều còn rất trẻ và không phải người nghiên cứu chuyên sâu về sử học. Anh Sơn Lê thì tôi không biết bao nhiêu tuổi, còn anh Dũng Phan chỉ hơn tôi có đúng 1 tuổi và đang làm kỹ sư xây dựng kiêm viết báo. Hai anh có niềm say mê rất lớn với lịch sử Việt Nam và đã lập ra một page trên facebook chuyên viết về lịch sử. Page có hơn trăm nghìn người theo dõi và bình luận (hầu hết cũng đều rất trẻ). Như vậy là người Việt trẻ không hề thờ ơ, chán ghét lịch sử nước nhà mà họ chỉ chán ghét cách dạy và học sử thôi. Trích lời anh Dũng Phan: "lịch sử không phải là những con số thống kê mà lịch sử là những câu chuyện, những bài học của tiền nhân để lại". Nếu có thể kể những câu chuyện lịch sử với tinh thần, hồn cốt của cha ông thì lo gì người Việt quay lưng với sử Việt.

Cũng với tinh thần đó nên các bài viết của anh Dũng Phan và anh Sơn Lê trên page thường rất cuốn hút người đọc. Những sự kiện, nhân vật lịch sử qua lời văn của các anh hiện lên gần gũi và có hồn hơn rất nhiều. Khi anh Dũng Phan có ý tưởng viết 1 cuốn sách về lịch sử Việt Nam tôi đã mong đợi rất nhiều. Rồi đến lúc sách ra mắt, tôi canh từng chút thời gian để đặt hàng online. Hơi tiếc xíu vì không đặt được bản bìa đen (limitted edition), nhưng thôi bản thường (bìa trắng) có chữ ký cũng tốt rồi. Tôi đặt sách từ ngày 18/6 và khoảng 1 tuần sau thì nhận được sách, vẫn sớm hơn khối bạn không đặt được giờ đang đợi mua từ hiệu sách. Có sách tôi đọc ngấu nghiến ngay buổi tối và sáng hôm sau dậy sớm đọc nốt. Lần này cũng là một kỷ lục đọc nhanh với tôi - sách hơn 200 trang mà chỉ đọc trong 1 ngày.


Nội dung cuốn sách không hẳn là đặc sắc, chỉ nhắc lại những sự kiện, nhân vật mà hầu hết người Việt Nam đều từng nghe, từng biết. Cuốn sách mở đầu bằng chiến thắng Bạch Đằng của Ngô Quyền - chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc và kết thúc là 9 đời chúa Nguyễn mang gươm vào Nam mở cõi - chinh phục Chăm Pa, Chân Lạp để nước Việt có đầy đủ hình dạng chữ S như bây giờ. Quãng thời gian gần 2000 năm lịch sử nước nhà được gói gọn trong 200 trang sách nên thông tin rất vắn tắt, cô đọng. Cuốn sách còn xa mới có thể xếp vào dạng công trình khảo cứu lịch sử. Không đồ sộ về nội dung, không mới mẻ về thông tin nhưng điểm mạnh lớn nhất của cuốn sách là cách tiếp cận. Giọng văn nhẹ nhàng, lối kể truyện lôi cuốn, khi đã mở ra là bạn phải ngấu nghiến từ đầu đến cuối chứ không dễ mà đặt sách xuống. Gấp sách lại tôi thấy hiểu thêm nhiều điều về lịch sử nước nhà - những điều mà tôi chưa bao giờ được nghe từ giáo viên dạy sử hay đọc được trong các sách lịch sử hồi phổ thông. Lý Thường Kiệt - vị tổng chỉ huy vĩ đại của cuộc chiến tranh chống quân Tống xâm lược - lại là một hoạn quan. Đinh, Lê, Lý, Trần trải cả nghìn năm lịch sử nhưng do quan niệm "xướng ca vô loài" nên không để lại dấu ấn gì trong nền âm nhạc dân tộc, đến triều Nguyễn coi "ca hát" là một nghề như mọi nghề thì Việt Nam có ngay "nhã nhạc cung đình" được UNESCO ghi nhận là di sản văn hóa nhân loại. Mưu sỹ có công lớn nhất giúp khởi nghĩa Lam Sơn của Lê Lợi đi đến toàn thắng là Nguyễn Chích, còn vai trò của Nguyễn Trãi nhỏ bé hơn rất nhiều - soạn thảo thư dụ hàng, cáo thư. Mấy chục năm đô hộ của giặc Minh tuy ngắn nhưng đau thương hơn cả ngàn năm bắc thuộc - những người con tinh hoa nhất của đất Việt hoặc bị bắt đưa sang Trung Quốc (trong đó có kiến trúc sư Nguyễn An là tổng công trình sư của Tử Cấm thành) hoặc bị thiến cho tiệt nòi giống Việt. Hồ Quý Ly và con trai Hồ Nguyên Trừng là những nhà cải cách đại tài chỉ tiếc đã sinh nhầm thời, nếu như 2 ông xuất hiện muộn hơn vào thời của Minh Mạng thì những gì Minh Trị làm được cho Nhật Bản, 2 ông còn có thể làm hơn gấp nhiều lần. Và còn rất rất nhiều những điều bất ngờ, thú vị nữa bạn có thể tìm thấy trong cuốn sách.

Cuốn sách gấp lại, nhiều bạn có lẽ có cùng cảm giác như tôi - thấy dâng lên một sự tự hào và thương cảm với những sự kiện vừa hào hùng vừa bi tráng của cha ông. Lịch sử là những vòng tròn lặp đi lặp lại, bài học của cha ông là lời răn cho thế hệ con cháu hãy học theo tiền nhân và tránh đi vào những vết xe đổ của đời trước. Tác giả Dũng Phan đã rất khéo léo truyền tình yêu lịch sử nước nhà đến cho bạn đọc. Yêu đất nước, trước tiên phải hiểu và yêu lịch sử của nước mình. 

Tuesday, 6 June 2017

I've just finished reading the book "Big Magic" by Elizabeth Gilbert

Elizabeth Gilberth (short name "Liz") is an America best-selling writer. She is probably best known for writing the book "Eat, Pray, and Love", which I also currently reading. I found her through Goodread's best book list. Being seduced by the title, I grab her book (Big Magic) and read it within 2 weeks. My reading speed is improved so I can read 30 to 40 pages per day. Previously, I only could read about less than 20 pages per day.

Liz is a novelist but this book is not a novel. It is about how we can live our life to the fullest and how to be creative living. The book is a collection of many short stories, all contributed to explaining how to live a creative life. Liz summarizes into 7 ingredients for creative living, i.e. Courage, Enchantment, Permission, Persistence, Trust, and Divinity.


Courage. Being creative means that you have to step out of your safe zone. At this time, fear always shows up because fear hates uncertainty and being innovative provides uncertainty outcome. Liz's advice is not to fight fear and try to relax. Her tip is a short self-talk with fear somehow like that "hey fear, I know you there and I know you gonna tell me not to do this, but you should understand that I am the one who in control here. I will let you get on the journey with me but you will not have the voice, the right to vote and especially the right to drive". I love this tip and start using it anytime I feel nervous before doing something. 

Enchantment. To start doing something creative you need to have an innovative idea. Liz tells us that ideas are alway exist in the universe. They float away trying to find someone who realizes them, interested in them and promises to work with them. All we need to do is let our mind relax and open to see the sigh when ideas come to us, grab them and commit to work until our work is done.

Permission. Everyone want to live a life to the fullest but not everyone dares to live this way. We often have pity though like "I'm just no one, I have no talent, how dare I'm to be creative, It's a stupid idea and I will earn nothing but time wasted". No, it's not right. Liz says that what keeps us from creative living is our self-absorption (doubt, disgust, judgement). We are allowed to be here in the earth, this means we are allowed to have a voice and a vision of our own. Quote from the book: "I do what I do because I love doing this".

Persistence. Believing is not enough, you also have to work your tail off. If you devote yourself to anything diligently for ten years, that will make you an expert. Even doing creative thing is not alway interesting. Sometimes, you might feel exhausted, so Liz's advice is don't treat your creativity like a tired old unhappy marriage and start regarding it as an affair. Even if you have only 15 minutes a day for your creativity let make it like a sexy hot love in a stairwell. Success depends on 3 factors: talent, luck, and discipline, but you can control only the discipline. It is your only card and you need to play it hard. Focus on your work and don't care about what other thinking because people merely don't give a damn about what you're doing. 

Trust. Follow your passion is a good idea, but if you are not clear about your passion then keep working and trust that creativity is alway trying to find you. What ever else happens, stay busy. "Be not solitary, be not idle" - Robert Burton.

Divinity. I'm not clear about the last part. Maybe because Liz is a religious woman so the spiritual, sacred, workship things are really important to her. I guest she wants to tell us that living a creative life is like following a religious, following god step.

The "Big Magic" book should be read more than once to get all the idea that the author want to say. Liz do not means to write a book to teach people. She write it because she love to write, and she write it for herself. But, it turn out that what she wrote in the book is really helpful for others, including me. Now, I believe in what I'm doing and I will keep doing what really matter to me not because of anyone but me.

Friday, 19 May 2017

Đọc sách

Đợt này tôi bắt đầu xài lại goodread.com; tôi có tài khoản ở trang này từ lâu rồi nhưng không sử dụng. Đây là 1 trang web để những người yêu thích đọc sách trao đổi, chia sẻ thông tin, đánh giá các cuốn sách. Ta có thể quản lý các cuốn sách mình đã đọc, xem sách mà bạn minh đang đọc và cũng đặt ra các kế hoạch đọc sách. Tôi đã đặt ra thử thách là đọc 20 cuốn sách trong 2017 và hiện tại đã đọc được 3 cuốn. Mục tiêu 20 cuốn chắc không đến nỗi khó nhưng trước mắt cứ vậy đã. Trước tôi cũng thỉnh thoảng đọc sách nhưng chưa tập để thành một thói quen liên tục, giờ tôi sẽ luyện cho mình thói quen đọc sách thường xuyên hơn.

Giờ tôi sẽ review lại 3 cuốn sách vừa đọc. Tôi làm gộp trong 1 bài viết thôi vì nếu chia ra thành 3 bài thì lâu quá mà tôi lại lười viết. 

Cuốn đầu tiên có tên là "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu" của tác giả Rosie Nguyễn. Tác giả cũng chỉ tầm tuổi tôi hoặc hơn 1 - 2 tuổi là cùng. Tuy vậy tôi cảm nhận được sự hiểu biết, cái nhìn sâu sắc về cuộc sống của chị. Chị cũng từng có một tuổi trẻ không biết mình muốn gì, làm gì, và đi về đâu. Chị đã trải qua nhiều lựa chọn, đi nhiều, trải nghiệm nhiều để cuối cùng chọn được cho mình một cách sống phù hợp. Đọc sách của chị, người trẻ sẽ rất đồng cảm vì những khó khăn bế tắc mà hầu hết người trẻ gặp phải đều được chị mô tả một cách chân thực. Cuốn sách của chị rất truyền cảm hứng, khuyến khích người trẻ đọc sách nhiều hơn, thử thách bản thân nhiều hơn, bước ra khỏi vùng an toàn, trải nghiệm nhiều hơn. Bản thân tôi cũng được thúc đẩy bởi những gì chị viết trong sách nên tôi mới quyết định rèn thói quen đọc sách, tập chạy bộ.

Cuốn thứ hai là của tác giả Hiruka Murakami có tên là "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ". Cuốn này tôi được tặng. Lúc đầu tôi không thích lắm, đọc được vài trang rồi bỏ nhưng sau khi đọc hết quyển "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu" thì tôi có động lực để đọc hết nó. Ông tác giả Murakami là người Nhật và rất nổi tiếng với các tác phẩm như "Rừng Nauy" hay "Biên niên ký chim vặn dây cót". Thực sự tôi cũng chưa đọc tác phẩm nào của ông này, và cũng không biết ông ý nổi tiếng thế khi tôi được tặng sách. Sau khi đọc kỹ cuốn sách (cũng hơi lâu phải mất gần 2 tuần mới xong) thì tôi đã hiểu hơn và dần cảm thấy thán phục sự nghiệp của ông ý. Ông này cũng không được học hành bài bản về viết văn, và nghề nghiệp ban đầu của ông ý là mở cửa hàng bán rượu nhưng sau vì thích viết văn nên ông ý dám dừng việc buôn bán để theo đuổi sở thích. Cuốn sách không dạy về chạy bộ hay khuyến khích mọi người chạy bộ mà viết về những gì ông Murakami suy nghĩ hay học được từ việc tập chạy bộ. Ngoài viết văn, ông ý có một thú vui là chạy bộ (cự ly marathon tầm 40km chứ không phải chạy vớ vẩn vài km như tôi). Đọc sách tôi học được nhiều triết lý, bài học cuộc sống từ một người đã sống quá nửa đời người, trải qua nhiều cung bậc của cuộc sống. Một số ý tôi tâm đắc trong cuốn sách như "nếu bạn kiên trì làm một việc dù đơn giản ngày này qua ngày khác thì sẽ đạt đến mức độ tinh vi, thiền định", "cơ bắp hay trí óc đều thích được nghỉ xả hơi, nếu muốn chúng phát huy hết năng lực thì bạn phải bắt chúng làm việc dưới áp lực, mỗi khi vượt qua được giới hạn thì năng lực của chúng sẽ được gia tăng", "ở giữa chặng đường marathon, cơ bắp rất mệt mỏi và kêu gào đòi nghỉ nhưng ông không dám nghỉ vì ông sợ rằng nếu nghỉ ông sẽ không thể tiếp tục chạy lại được nữa. Khi ta vi phạm nguyên tắc 1 lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ 2" v.v... 

Cuốn thứ ba là "Nhà giả kim" của Paulo Coelho. Thấy bìa sách ghi là cuốn sách bán chạy thứ hai sau kinh thánh. Tôi cũng không chắc lắm về thông tin này nhưng thông tin ông Paulo là tác giả còn sống có nhiều sách được chuyển dịch nhất thì có vẻ đáng tin cậy. Nội dung cuốn sách là cuộc phiêu lưu chàng thanh niên người Tây Ban Nha Santiago đi theo tiếng gọi của trái tim và những giấc mơ. Cốt truyện nhẹ nhàng lôi cuốn và nhuốm màu thần bí như những câu chuyện thần thoại nghìn lẻ một đêm. Dọc suốt cốt truyện, ông tác giả khéo léo lồng vào những bài học cuộc sống, tư tưởng triết lý. Tôi thấy phảng phất bóng dáng văn phong của "Hoàng tử bé" trong truyện "Nhà giả kim". Cuốn sách giống như cuộc đời của Paulo Coelho vậy. Ông mơ ước thành nhà văn từ khi còn nhỏ nhưng do áp lực gia đình nên đã theo học Luật và làm nhiều nghề khác nhau nhưng rồi cuối cùng chỉ có viết văn mới mang lại niềm vui thích thực sự cho ông. Từ bỏ công việc đang có, tài sản mà bạn đang sở hữu để theo đuổi giấc mơ (mà mình chẳng biết có thành sự thực hay không) thật sự là quyết định đầy rủi ro. Không nhiều người có đủ bản lĩnh để lựa chọn, đa số thích chọn cho mình chỗ trú ẩn an toàn hơn. Nhưng khi kết thúc cuộc sống nhìn lại những gì đã trải qua chúng ta sẽ hối tiếc về những việc mình chưa làm hơn là những việc mình đã làm. "Khi ta tha thiết muốn một điều gì đó thì cả vũ trụ sẽ tác động để ta đạt được điều mình mong muốn".

Tuesday, 2 May 2017

Làm đề tài nghiên cứu ở trường tôi

Giải quyết xong hết các việc tồn đọng của năm cũ cũng mất gần 1 tháng. Blog của tôi bị bỏ bê sắp mọc rêu mất rồi. Cái công việc tồn đọng mà tôi nói ở đây là cái đề tài NCKH của giáo viên. Theo quy định thì mỗi năm một giáo viên phải đảm bảo một định mức NCKH nhất định. Cái định mức này được tính theo đơn vị là giờ, ví dụ như tôi hiện tại là phải đạt 80 giờ NCKH/năm, còn sắp tới sẽ thay đổi quy định nâng lên 120 giờ/năm. Cách tính giờ thì như sau: đề tài NCKH ở khoa sẽ được tính là 150 giờ, ở học viện sẽ được tính là 500 giờ (cấp càng cao thì giờ càng nhiều). Như tôi cứ làm 1 đề tài cấp khoa hoặc tham gia 1 đề tài cấp học viện là sẽ đủ định mức. Còn nếu không làm đề tài thì phải viết cỡ khoảng 10 bài báo mới đủ. 

Việc làm đề tài là không bắt buộc nhưng nếu không đạt định mức NCKH sẽ bị phạt nên gần như ai cũng làm. Hơn nữa việc làm 1 đề tài nói chung nhẹ nhàng hơn và dễ hơn việc phải viết 10 bài báo. Cách tính điểm NCKH như vậy cũng không có gì là sai. Tôi chưa tìm hiểu các trường lớn hay các nước tiên tiến họ làm như thế nào nhưng đoán là cũng phải có một cách thức quy đổi tương tự để áp định mức cho mỗi giảng viên. Tôi chỉ không hài lòng về một số khía cạnh trong cách triển khai ở trường tôi:
Thứ nhất, đề tài do giảng viên đề xuất, đăng ký và tổng hợp lên để ban Khoa học phê duyệt. Khi nào được phê duyệt thì lúc đó mới chắc chắn được thực hiện. Còn đề xuất lên mà không phê thì thôi xong. Cái đáng nói là quy trình này diễn ra khá chậm, thường là đến tháng 4 mới có quyết định phê duyệt. Vậy thực tế giảng viên chỉ còn 8 tháng để làm chứ không phải 12 tháng. Năm nay có tiến bộ hơn, mới tháng 2 đã phê duyệt rồi.

Thứ hai, đề tài được phân bổ mang tính chia đều (làm sao để khoa nào cũng có, bộ môn nào cũng có, trẻ có già có). Làm như vậy thì giữ được hòa khí trong trường, nhưng rõ ràng dàn đều thì không thể tối ưu hiệu quả đồng vốn (cái này ai chả biết). Thêm nữa là dàn đều nên số tiền cho mỗi đề tài cũng rất ít. Tính sơ sơ một năm khoảng gần 200 đề tài, mà tổng kinh phí cũng được đâu đó cỡ 3 4 tỷ nên tiền cho mỗi đề tài chỉ khoảng 20 triệu (đề tài cấp trường) và 7 triệu (đề tài cấp khoa).

Điểm cuối cùng, thực ra đây là kết quả của 2 điểm vừa kể ở trên. Do tiền ít, phê duyệt chậm nên mọi người đều mang tâm lý là làm cho xong, cho đủ định mức mà ít đầu tư cho chất lượng nên hàng năm trường làm rất nhiều đề tài mà chả có mấy cái có giá trị.

Mấy điều trên tôi chỉ bàn cho vui chứ không có ý đả kích hay chống phá gì, nếu ai có xem được thì cũng vui lòng đừng gán cho tôi mấy cái tội mà tôi không làm. Để an toàn tôi cũng không publish bài này, chỉ để draft thôi. Xã hội nhiều thằng hay cắn trộm, cẩn thận không lại thiệt thân. 

Năm nay có người bày cho tôi mẹo là thay vì làm 1 đề tài như đăng ký tôi cứ làm 2 hay 3 cái tùy khả năng xong sang các năm sau sẽ lấy ra đăng ký dần dần. Với cách làm việc "làm cho đủ định mức, giữ hòa khí chung" thì khả năng đề tài bị loại cũng khá thấp. Như vậy tôi chỉ cần làm 1 năm mà dùng được cho mấy năm sau. Ý tưởng quá hay, thế mà mình không nghĩ ra sớm. Phải cảm ơn cô bạn mới quen đã gợi ý cho tôi.

Những bộ truyện tranh yêu thích

Bài hôm nay sẽ tổng kết lại những bộ truyện tranh mà tôi thích nhất. Bản thân tôi cũng đọc rất nhiều bộ truyện tranh (Nhật, Hàn, Mỹ, ta đủ cả) nhưng có bộ chỉ đọc 1 lần rồi thôi, có bộ thì đọc đi đọc lại, lâu lâu nhớ lại mở ra đọc. Một bộ truyện hay đối với tôi phải có các tiêu chí sau: 

Thứ nhất, vẽ phải đẹp. Không cần quá hoa hòe hoa sói như mấy truyện chưởng của tàu nhưng cũng không được nhom nhem, nhìn như tranh trẻ con vẽ.

Thứ hai, cốt truyện phải hợp lý, logic, các tình tiết diễn biến theo kịch bản tác giả đã hình dung từ khi bắt đầu câu truyện. Rất nhiều truyện khởi đầu thì hay nhưng sau vài trăm chap, tác giả cạn ý tưởng nên phang bừa ra những thứ chẳng logic tý nào. Điển hình là Naruto khi mà gần cuối truyện lòi ra một đống thằng không biết từ đâu đến, mạnh siêu cấp.

Thứ ba, phải hài hước. Vốn truyện tranh là sản phẩm để giải trí, giảm căng thẳng nên cần nhiều yếu tố gây cười. Bộ truyện nào mà hack não thì tôi cũng không muốn đọc.

Thứ tư, sau cùng bộ truyện phải truyền tải được những bài học giá trị nào đó cho người đọc. Những bài học, triết lý cuộc sống truyền tải qua truyện tranh sẽ được tiếp nhận tự nhiên, dễ dàng hơn là sách đạo đức.

Sau đây là những bộ truyện tranh ưa thích của tôi (sắp xếp lung tung, vì khó xác định bộ nào hay hơn bộ nào):

+) Kattobi Itto

Tôi rất thích đá bóng nên cũng thích đọc truyện về bóng đá. Có không ít bộ truyện về chủ đề này nhưng không để lại cho tôi nhiều ấn tượng lắm ngoại trừ bộ Kattobi Itto (trước đây được NXB Kim Đồng phát hành với tên gọi là Jindo). Ngày học cấp 2, tôi cứ đợi thằng bạn cùng lớp mua truyện này là mượn mang về rồi đọc đi đọc lại trong buổi tối để hôm sau còn trả nó. Sau này vẫn thỉnh thoảng đọc lại trên các trang đọc truyện online. Tôi thích nhất chàng lùn Itto - luôn luôn lạc quan, hết mình với bạn bè và khi vào trận thì không bao giờ sợ hãi dù đối thủ có mạnh đến đâu.

+) Great Teacher Onizuka (GTO)

Bộ truyện về thầy giáo bá đạo Onizuka. Mặc dù bề ngoài như một thằng côn đồ suốt ngày chỉ quậy phá, đánh lộn, đua xe và xem JAV nhưng Onizuka lại chạm đến trái tim của học sinh, cảm hóa được cả những học sinh siêu cá biệt. Có thể nghe hơi buồn cười, nhưng Onizuka chính là hình mẫu giáo viên mà tôi muốn trở thành - một người thầy chân chính không bao giờ bỏ rơi học sinh của mình. Bộ truyện sẽ cho bạn được cười sảng khoái vì độ bựa vô đối của Onizuka và cũng cho bạn những triết lý cuộc sống sâu sắc về tuổi thơ, tình cảm gia đình, bạn bè, thầy trò. Rất thích một số câu nói của thầy Onizuka như:
- "Bằng cấp và học vấn rất quan trọng nhưng có một tuổi thơ đẹp cũng quan trọng không kém"
- "Nếu tôi là giáo viên tôi sẽ không bao giờ gọi học sinh của mình là đồ bỏ đi"

+) Tây du

Truyện Tây du ký thì quá quen thuộc với hầu hết người Việt Nam. Mọi người vẫn xem đi xem lại bộ phim tây du ký sản xuất năm 1996 vào mỗi dịp hè mà không thấy chán. Nhiều bộ truyện tranh cũng dựa vào truyện gốc tây du ký để sáng tác với các nhân vật anh khỉ Ngộ Không, anh trư Bát giới v.v... Tây Du là một bộ truyện như vậy nhưng các nhân vật, và cốt truyện lại khác xa so với nguyên gốc. Trong Tây Du thì Đường Tăng không còn yếu ớt mà rất giỏi võ, bặm trợn, sẵn sàng cân nguyên team yêu quái; các thiên thần trên trời không phải toàn người tốt mà phân thành 2 phe, trong đó 1 phe chuyên làm ác, ăn thịt người; Sa tăng không phải là yêu quái ở sông mà là yêu quái ở Sa mạc v.v... Những sáng tạo đi ngược hoàn toàn nguyên tác lại mang đến thành công không ngờ làm tôi rất thích bộ truyện này vì các tác giả không còn bị đóng khung trong lối mòn suy nghĩ. +) Kingdom (Vương giả thiên hạ)

Bộ truyện này tôi mới đọc gần đây và vẫn đang tiếp tục được sáng tác. Kingdom lấy bối cảnh là thời chiến quốc khi Tần Thủy Hoàng đánh dẹp các nước chư hầu để thống nhất Trung Hoa. Lịch sử giai đoạn này được ghi chép tương đối sơ sài. Các tác giả đã dựa vào những điển tích lịch sử và các thông tin vụn vặt thu thập được từ các bộ sử để sáng tạo ra một cốt truyện vô cùng chi tiết. Ai là fan của dã sử, của các trận chiến chiếm đất công thành thì không thể không yêu thích bộ truyện Kingdom.


+) Rainbow

Câu chuyện bắt đầu với 6 thanh niên cùng một phòng giam trong trại giáo dưỡng Shounan. Họ đã gặp một người anh cùng phòng và 7 người trở nên thân thiết, giúp đỡ nhau vượt qua những khó khăn trong trại giáo dưỡng. Khi được ra ngoài, họ vẫn tiếp tục duy trình tình bạn thân thiết và luôn có mặt mỗi khi ai đó trong nhóm gặp khó khăn. Xuyên suốt bộ truyện, tác giả lột tả những mặt trái của xã hội Nhật Bản sau chiến tranh thế giới thứ 2, qua đó tôn vinh tình anh em, bạn bè, tình cảm gia đình. Rất nhiều chi tiết trong truyện xứng đáng được dùng để minh họa cho những bài học đạo đức, triết lý sống. Ví dụ tình huống một thằng con lấy trộm tiền của nhà, vay mượn của bạn bè và bỏ nhà ra đi vì muốn bỏ trốn với một gái điếm nhưng đến khi quay trở về nhà bà mẹ không hề trách mắng một lời mà chỉ mỉm cười nói rằng "mừng con đã về nhà". Đọc truyện tôi thấy phảng phất lời bài hát "Kim sinh duyên". 


Tạm thời dừng ở đây đã, còn một số bộ truyện rất hay nữa tôi sẽ cập nhật sau.

Tuesday, 24 January 2017

Một số cái mới ...

Cuối năm công việc lu bu nên tôi để blog mốc meo gần 1 tháng. Hiện tại, tôi vẫn chưa xong việc nhưng làm mãi cũng chán nên tranh thủ nghỉ viết mấy dòng cho thay đổi không khí.

Mới viết bài chào năm 2017 gần đây thì giờ đã sắp hết tháng đầu tiên của năm rồi. Tôi có thêm một số thứ mới (nhỏ thôi) muốn khoe với các bạn. Đầu tiên là tôi đã có hẳn 2 hình xăm trên tay trái (một ở vai và một ở chỗ cẳng tay). Lần đầu tiên tôi hạ quyết tâm đi xăm là cách đây 2 hay 3 năm gì đó nhưng bị fail vì họ đo huyết áp thấy cao quá nên không cho xăm. Thật ra thì tôi hay bị căng thẳng và huyết áp nhảy lung tung như vậy khi làm việc gì đó khác lạ so với bình thường, ví dụ đi tiêm, đi thi, phát biểu v.v... chứ không phải do tôi sợ đau. Chỗ tôi vừa xăm đây không đo huyết áp gì cả, và cũng chẳng có thuốc tê vậy mà tôi vẫn chịu đc 3 tiếng, không kêu ca gì. Nếu ai hỏi tôi là xăm có đau không thì cũng hơi đau (nếu không có thuốc tê) nhưng không đến mức ghê gớm lắm đâu. 

Việc thứ hai tôi mới làm được là ra công ty môi giới chứng khoán mở tài khoản giao dịch. Việc này cũng định làm từ năm ngoái rồi vì thằng bạn thân cấp 3 nó làm trong lĩnh vực này và tôi thấy nó đầu tư khá tốt. Lấy đà mãi tôi mới ra mở được cái tài khoản (mới chỉ là mở tài khoản thôi nhé còn giao dịch lời lỗ thế nào tôi còn đang mù tịt). Từ từ vừa chơi vừa học vậy, có thằng bạn để hỏi nên tôi cũng tự tin hơn.

Đầu năm mới của tôi có mấy thứ mới thế đó. Tuy nhỏ xíu nhưng tôi cũng thấy vui vẻ, phấn khởi hơn. Nghĩ lại năm trước, cả một năm dài tôi không có lấy một chút thay đổi nào. Ngày qua ngày cứ lặp đi lặp lại thật là nhàm chán. Năm mới tôi sẽ cố gắng mỗi tháng có một vài thay đổi nào đó để cuộc sống luôn mới mẻ.

À quên, tháng vừa rồi tôi cũng đọc thêm được 1 cuốn sách có tên là "My holiday in North Korea: The funniest/worst place on Earth" của tác giả Wendy E.Simmons. Ở Việt Nam chắc chưa có nên tôi không biết tiêu đề tiếng Việt là gì, dịch thô thì là "Kỳ nghỉ của tôi ở Bắc Triều Tiên: quốc gia tồi tệ nhất và cũng hài hước nhất trên đời". Tôi nghĩ cuốn sách này có thể để đọc cho vui, làm chuyện bông đùa chứ chưa đến mức best-seller hay must-read. Có thể vì tôi sống ở Việt Nam nên mấy chuyện tác giả mô tả trong sách tôi cũng không thấy lạ lắm, ví dụ như khi người dân nói chuyện về lãnh tụ thì bao giờ cũng phải thêm các từ như lãnh tụ kính yêu, lãnh tụ vĩ đại; hoặc khi tác giả đến thăm các công trình như bệnh viện, trường học thì công trình nào cũng có bia tưởng niệm ghi lại các câu chỉ đạo, hướng dẫn của lãnh tụ về việc xây công trình. Nếu bạn đến từ các nước châu Âu, hoặc châu Mỹ thì chắc bạn sẽ phải ôm bụng cười lăn lộn khi đọc những trải nghiệm của tác giả. Công bằng mà nói, cuốn sách khá hay, người viết có văn phong hài hước và mô tả chân thực những gì bà đã trải qua trong kỳ nghỉ tại Bắc Triều Tiên. Nếu bạn muốn biết đất nước này kỳ lạ đến đâu thì cuốn sách này sẽ cho bạn biết khá nhiều điều. Ngoài ra nếu bạn lười đọc sách thì có thể xem phim The Interview, nội dung cũng không khác sách là mấy. Bản thân tôi không có căn cứ để nói những gì tác giả viết là chính xác nhưng tôi tin bà Wendy không có động cơ gì để bịa đặt, bêu riếu về Triều Tiên. Có thể tôi sẽ tìm thêm một vài tài liệu khác viết về đất nước này để có cái nhìn chân thực hơn. 

Hôm nay tôi viết đến đây thôi, cũng chỉ là dăm ba chuyện không đầu cuối cho blog của riêng tôi. Sắp đến tết âm lịch, kính chúc các bạn và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc.

Friday, 6 January 2017

The Train to Crystal City

America is the country of immigrants. The first immigrants in US was the Spanishs, then the Englishs came and they brought Africans, Asians to build the country. Now, America is multiracial, people from all parts of the world come to US, for they believe that this country always treats everyone fairly. However, during the history of America, there was dark time when immigrants were discriminated, taunted and deported. Author Jan Jarboe Russell has spent years to collect stories from people of immigrant families in this time. His book - "The train to Crystal City" tell us one of the biggest secret in American history.



After Pearl Habor attack, FBI (authorized by president Roosevelt) arrested thousands of Japanese, Germans, Italians in all places within American. Most of them were innocent people and they don't know why they were arrested. Russell - the author, only has a chance to interview children from these family (now they are almost over 70). Some of them are: 

Ingrid Eiserloh was a German-born immigrant in Cleveland, Ohio. Her father was a worker. He was arrested because some of the neighbors told FBI that he built a helipad on his rooftop. The truth is that he only planned to build a pool. He was put in jailed without being prosecuted. 

Sumi was a 13-years old Japanese-American girl lived in Little Tokyo, LA. Her father was a quite famous photographer. FBI arrested him because he had donated some money to a Japanese school, and when his wife came to visit him, they were not allowed to speak in Japanese (English only). 

Ingrid and Sumi were only two of many immigrant-born children this time. Not long after their fathers were arrested, they (including their family and their father) were all sent to a place called Crystal City. Crystal city is a dry, sandy, small town in South Texas. Immigrants were sent here to do spinach. The government also put a statue of Popeye the sailor as the city symbol. But truth to be told that this city is one of the biggest internment camps during WWII. Thousands Japanese, Germans, Italians were prisoned there and exchanged for American soldier, businessmen behind enemy lines in Japan and German. They, immigrants, have to try hard to survive in the Crystal city. The book tells us what they had been through day-by-day until they were released. 
The Popeye Statue in Crystal City

The barbered wire of the Manzanar Camp, photo by Toyo Miyake. Retrieved from NYtimes (link)
Reading the book, I also find out that the Roosevelt has a wife named Elenor. She is very strong and independent from her husband. While Roosevelt running discrimination policy against immigrants, she spent her life to fight for the equality. The situation this time is somewhat similar to the situation now with the fight between Hilary and Trump on immigration, but I think Elenor is outweighted Hilary for she dare to stand up and fight her own husband.


Elenor Roosevelt (1884-1962)
Russell has done a good job for collecting many stories from American immigrants during WWII, before they pass away. His book shows us a shameful period of American, and America is not alway a country of liberty, equality, fraternity as I thought. I wonder if the history will be repeated as the trend of migration is raising.